Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Ký ức chủ đạo trong trí óc người hâm mộ bóng đá về Mourinho là một gã người Bồ xấc xược với những phát ngôn gây sốc. Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Có một hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ sau trận đấu giữa Chelsea và Man Utd. Jose Mourinho đã tiến tới khu đường hầm, hướng mắt xem Antonio Conte ở đâu và chờ đợi người đồng nghiệp để chìa tay ra bắt. Nhưng Conte lại chủ động rời cabin và chạy vào sân ăn mừng với các học trò.

1. Ngày 27/03/2010 (Roma thắng Inter 2-1), lần đầu tiên trong lịch sử Serie A xuất hiện một công tố viên trên sân. Palazzi cùng một vài cộng sự từ tòa án thể thao Italia đứng ở khu vực trọng tài biên với hai nhiệm vụ.

Thứ nhất, giám sát công tác trọng tài vốn bị phàn nàn suốt từ đầu mùa. Thứ hai, kiểm soát Mourinho phòng trường hợp HLV này cư xử không đúng mực. Trong bản báo cáo gửi về phòng công tố, Palazzi ghi chú: “Nhiệm vụ đã xong, Mourinho hôm nay hiền lành như một chú cún”. Cả Italia muốn kìm hãm đà chiến thắng của Mourinho.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Dựa vào quan hệ với tờ Tutto Sport, Mourinho lấy được bản báo cáo đó, trích lại đoạn ghi chú của Palazzi nhằm công kích Mourinho. Ngay sáng hôm sau, Mourinho xuất hiện trên kênh truyền hình Inter với tuyên bố: “Tôi mà thắng thì họ còn việc gì để làm nữa? Cứ từ từ, tôi sẽ sớm tính sổ với lão ta (Palazzi)”.

Đấy là ví dụ điển hình về Mourinho. Ký ức chủ đạo trong trí óc người hâm mộ bóng đá về Mourinho là một gã người Bồ xấc xược với những phát ngôn gây sốc.

2. Tháng 4/2007 một chiều mưa London ẩm ướt. Trò đấu vật giải trí đình đám WWE từ Mỹ đã về đến trung tâm nước Anh. Dân tình đổ xô đi xem sau quá nhiều ngày bị “bỏ đói” bởi lịch trình làm việc như những con robot. Shane McMahon (thần tượng ngày ấy) bước ra sàn đấu trong tiếng hò reo của khán giả, trên dưới là màn đốt pháo sáng và phụt lửa để tăng thêm tính “hoành tráng” của sự kiện giải trí được mong chờ nhất năm.

Nhận micro từ MC, McMahon chuẩn bị cất giọng nói hào sảng và sẵn sàng khuấy động khán phòng vốn đã náo nhiệt. Rồi tầm mắt anh ta vô tình đập vào cảnh tượng một ông bố hai tay quắp theo hai đứa nhỏ, dường như đang vật lộn vỗ về thằng bé con khóc ra rả. “Có phải Mourinho, HLV đội Chelsea không? Phải không? Đúng rồi, đúng Mourinho rồi! HLV xuất sắc nhất mà tôi từng biết đấy!”, McMahon rú lên.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Sự tập trung của đám đông chuyển hướng sang Mourinho. Những tiếng “boo” và cả ngón tay cái lộn ngược xuất hiện. Ở đây, người ta không chào đón Mourinho – kẻ lộng ngôn, dám chà đạp mọi giá trị xưa cũ ở Premier League. Mourinho mỉm cười với tất cả, ra dấu với McMahon rằng cảm ơn vì đã chú ý và ngồi im suốt 3 giờ đồng hồ.

Một khoảnh khắc hiếm thấy trong giai đoạn đầu Mourinho cầm quân ở Tây London. Không còn hình ảnh Mourinho ngạo mạn, tự tin thái quá thường ngày. “Người đặc biệt” chỉ tầm thường và bình dị như bao số phận khác.

3. Trước trận đấu tâm điểm vòng 11 Premier League giữa Chelsea và Man Utd, giữa Mourinho và Conte đã xảy ra những xung đột về mặt quan điểm. Họ đăng đàn chỉ trích nhau trên mặt báo. Và khi bóng lăn, tất cả đã nghĩ hai HLV sẽ dành cho nhau những cử chỉ không mấy “hay ho” trên đường pitch.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Nhưng luận điểm đó chỉ đúng 50%. Khoảnh khắc Morata ghi bàn, Conte đã nhảy lên ăn mừng như thể vừa vô địch và cố tình “khoe” khoảnh khắc ấy cho Mourinho nhìn thực. Hết trận, Conte “phớt lờ” ánh mắt chờ đợi của Mourinho và chạy ra ăn mừng với học trò, bỏ qua nghi lễ bắt tay. Rõ ràng, Conte muốn Mourinho thấy rằng, những đánh giá của HLV người Bồ Đào Nha là hoàn toàn sai lầm.

Trong khi đó, Mourinho lại giữ khuôn mặt bình thản tới mức… tội nghiệp. Ông không có gì để bào chữa cho thất bại toàn diện của Man Utd, và đã xử xự đúng với tâm thế của kẻ bại trận. Khi Mourinho nán lại ở đầu đường hầm chờ Conte, đó là lúc ông đã trở về bản ngã của một con người bình thường, chứ không phải thân phận “Người đặc biệt” dị biệt ông thủ vai suốt mười mấy năm qua.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới là Mourinho mà ông ta thật sự là? Liệu rằng, những gì dư luận biết về Mourinho mới dừng lại ở Mourinho trên đường pitch? Đằng sau Mourinho gai góc thường thấy, biết đâu đó là những góc khuất… đáng mến mà ai trong chúng ta đều có.

Ngày đầu tiên tại Stamford Bridge, Mourinho gọi Eidur Gudjohnsen vào phòng. “Tôi phải cho cậu xem cái này”, Mourinho bật máy chiếu hình VCR. Quang cảnh trận đấu giữa Benfica và Anderlect năm 1988 hiện ra. Gudjohnsen thấy cha mình, ông Arnor ghi bàn thắng duy nhất. “Biết nạn nhân của bàn thắng đó là ai không Eidur?”, Mourinho hỏi. “Louro Silvino đấy, HLV thủ môn của tôi”, Mourinho tiếp lời. “Bây giờ, chạy ra sân, chào Louro và thay mặt bố gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới ông ấy”, Mourinho căn dặn. Lúc đó, Gudjohnsen biết rằng anh có thể làm mọi thứ phó mặc khó khăn để trở thành tiền đạo giỏi vì Mourinho, người thầy luôn biết cách khơi gợi những xúc cảm ẩn sâu bên trong các học trò.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Kỷ luật thép chỉ đơn giản là một trong vô vàn cách giúp Mourinho tiếp cận vinh quang. Đâu ngẫu nhiên mà anh chàng ngổ ngáo Marco Materazzi lại rơi lệ trước ông thầy chẳng mấy khi cho anh vào sân. Phút bù giờ thứ 2 chung kết Champions League 2010, Materazzi nhận lệnh thay Milito. “4 năm trước, cậu đứng trên đỉnh thế giới. Bây giờ, cậu là chứng nhân lịch sử của sự kiện trọng đại khác. Từ Berlin tới Madrid, không ai đặc biệt như cậu, Marco à”, Mourinho đã nói thầm vào tai Materazzi. “Ở đây, không ai ngoài ông nhận được tình yêu to lớn của chúng tôi”, Materazzi nhìn Mourinho.

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?

Thật dễ để nhớ những thứ xấu xí Mourinho đã làm, nhưng thật khó để nhận ra (hoặc chấp nhận) động lực tốt đẹp đứng sau mỗi hành động “xấu xí” ấy. Ở đâu, làm gì, với ai, Mourinho cũng đứng ra bảo vệ, bao bọc cho những người ông chịu trách nhiệm.

Hình ảnh Mourinho đưa ánh mắt xa xăm đợi Conte gây ám ảnh, bởi nó không những chỉ ra phần “người” vốn ẩn sâu trong Mourinho, mà còn cho thấy trí tuệ của một HLV hàng đầu thế giới. Ở mỗi thời điểm khác nhau, người ta sẽ đưa ra những quyết định khác nhau và rạng sáng nay, Mourinho đã quyết định sống thật với lòng mình: Nhìn vào thực tế và sửa sai.

Hy vọng, trận thua trước Chelsea sẽ là khởi đầu của sự trở lại mạnh mẽ từ Mourinho. Kém Man City 8 điểm chưa phải là địa ngục với Man Utd, vì mùa giải mới đi qua 1/3 chặng đường.

Theo: Kenh14

Giữa ranh giới ác quỷ và thiên thần, đâu mới thật sự là Mourinho?
Đánh giá bài viết này